CHIÊN CỦA ÐỒNG CỎ NGÀI


Chính Ngài đã dựng nên chúng tôi, chúng tôi
thuộc về Ngài; chúng tôi là dân sự Ngài, là bầy
chiên của đồng cỏ Ngài.  (Thi Thiên 100:3)


Êm êm dòng nước chảy xuôi
Gió đàn, sóng hát, nhẹ trôi lững lờ.
Cánh đồng cỏ mướt đôi bờ
Mênh mông, hương tỏa xa mờ chân mây.
Chiên no nằm nghỉ yên bầy
Nắng trời phớt nhẹ ngọn cây điểm vàng.
Người chăn âu yếm, dịu dàng
Chiên kêu biết tiếng rõ ràng từng con.
Yêu chiên, yêu trọn tấm lòng
Yêu chiên, dám đổ huyết hồng vì chiên.

    ***
Trên đồng cỏ, Ðấng Chăn Hiền
Chúa ơi, con, một con chiên của Ngài!