Y-sơ-ra-ên
có nghĩa là vật lộn với Ðức Chúa Trời, đây là tên do Ngài đặt cho Gia-cốp qua một biến cố lạ lùng.
Y-sơ-ra-ên cũng là tên của xứ
ở miền bắc Palestine trong thời Cựu
Ước, khi nước Do Thái bị chia đôi. Y-sơ-ra-ên còn được dùng để chỉ tuyển dân
của Chúa do hậu
tự của Gia-cốp lập nên. Vì thế cuộc đời của Gia-cốp và lịch sử dân
tộc Do Thái dính liền với nhau như hình với bóng.
Dân Y-sơ-ra-ên rất hãnh diện về nguồn gốc
của mình vì được Ðức Chúa Trời chọn từ trong thế gian để thờ phượng Ngài. Họ
gọi tất cả các dân tộc khác, không có chung tổ phụ Gia-cốp, là “dân ngoại”, kể cả hậu tự của người anh
song sanh với Gia-cốp là Ê-sau, mặc dầu những người nầy có cùng tiếng nói,
phong tục, tập quán... như họ.
Bài nầy chỉ nói về các tổ phụ trực tiếp
của 12 chi phái đã thành lập xứ Do Thái. Kinh Thánh thường không đề cập đến con
gái trong gia đình, trừ trường hợp đặt
biệt. Thí dụ như Gia-cốp có 12 người con trai, điều nầy không có nghĩa là ông
không có con gái. Một điều nữa là mặc dầu lúc nầy chưa có mười điều răn, nhưng
những ai phạm luật đều bị nghiêm trị.