12.  Bên-gia-min.

      Bên-gia-min là con trai út của Gia-cốp và Ra-chên. Ông là người duy nhất trong các anh em đã được sanh ra trên phần đất hứa là đất Ca-na-an. Việc sanh nở ông rất khó khăn, khiến Ra-chên đau đớn và trút linh hồn. Trong cơn hấp hối, bà đặt tên cho ông là Bê-nô-ni nghĩa là con trai của sự đau đớn tôi (Sáng thế ký 35:16-18). Về sau Gia-cốp đổi tên lại là Bên-gia-min, tức: con trai của tay hữu.

      Có ba người được Gia-cốp yêu thương hơn hết trong đời ông là Ra-chên, Giô-sép và Bên-gia-min. Sau khi Ra-chên qua đời, Giô-sép bị mất tích, chỉ còn lại Bên-gia-min, nên ông thương yêu người con út nầy như mạng sống mình. Lúc Giô-sép[1] đòi Bên-gia-min phải theo các anh qua Ê-díp-tô, Gia-cốp đã nói lên những lời rất thống khổ: con út cha sẽ chẳng đi với các con đâu; vì anh nó đã chết rồi, chỉ còn một mình nó mà thôi. Nếu có điều chi rủi ro xảy ra cho nó lúc dọc đường, tức nhiên các con làm cho kẻ tóc bạc nầy phải đau lòng xót dạ xuống âm phủ (Sáng thế ký 42:38). Và khi Giô-sép muốn cầm giữ Bên-gia-min ở lại Ê-díp-tô, Giu-đa nói cùng Giô-sép rằng: Cha thương em út tôi lắm đến đỗi hai linh hồn khắng khít nhau; nếu bây giờ, khi tôi trở về nơi kẻ tôi tớ chúa, là cha tôi, mà không có em út đó, thì khi vừa thấy con út không còn nữa, chắc người sẽ chết (Sáng thế ký 43:30-31). Các anh cũng rất yêu thương Bên-gia-min, có lẽ vì ăn năn tội đã gây ra cho Giô-sép khiến cha già đau buồn sầu khổ. Lúc Gia-cốp không chịu cho Bên-gia-min qua Ê-díp-tô thì Ru-bên đã đem hai con trai của mình để làm bảo đảm sẽ đem em về bình yên vô sự. Khi Giô-sép đòi bắt Bên-gia-min thì Giu-đa tự nguyện xin ở lại thay cho Bên-gia-min để làm tôi mọi cho người. Vậy cuộc đời của Bên-gia-min rất sung sướng hạnh phúc, được ấp ủ trong tình yêu thương che chở của cha lẫn các anh, chứ không phải như Giô-sép sống trong sự đắng cay ganh ghét của các anh mình.

      Khi đến Ê-díp-tô, Bên-gia-min đem theo 10 người con (Sáng thế ký 46:21), lúc rời xứ chi phái nầy được 35.400 trai tráng, lần tu bộ thứ nhì tăng lên 45.600 người (Dân số Ký 1:37; 26:41, trong thời vua Ða-vít có đến 59.434 người (I Sử-ký 7:6-12). Chi phái nầy được thừa hưởng phần đất nằm về phía tây hạ lưu sông Giô-đanh, trên có chi phái Ép-ra-im, dưới có Giu-đa, gồm các thành Giê-ri-cô, Giê-ru-sa-lem... về sau Giê-ru-sa-lem thuộc xứ Giu-đa.

      Khi chúc phước, Gia-cốp nói tiên tri: Bên-gia-min là một con chó sói hay cấu xé; ban mai đi đánh chết mồi, chiều phân chia mồi đã được” (Sáng thế ký 49:27) có lẽ chỉ về tương lai của Bên-gia-min được hưởng sản nghiệp nhằm chỗ đất khô cứng, dân bản xứ rất mạnh mẽ và hung dữ, khó chinh phục. Vì vậy nên phải chinh chiến nhiều để giữ phần đất của mình.

      Trong thời Các quan xét xảy ra một biến cố đau buồn cho chi phái nầy. Người Bên-gia-min đã che chở cho kẻ gian phạm tội, nên bị các chi phái Y-sơ-ra-ên hợp lại trừng trị. Cuộc tranh chiến nầy đã làm cho chi phái Bên-gia-min gần tuyệt chủng, chỉ còn lại 600 trai tráng (Các quan xét 20:47). Về sau, dân Y-sơ-ra-ên nghĩ lại ăn năn nên bắt con gái của thành Gia-be, thuộc xứ Ga-la-át cho các người nầy làm vợ nhưng vẫn chưa đủ, nên dạy họ đi bắt thêm các con gái của thành Si-lô, thuộc chi phái Nép-ta-li cho đủ số 600 người (Các quan xét 21:10; 19-23).

      Chi phái Bên-gia-min có rất nhiều người tài giỏi như tiên tri Giê-rê-mi, vua Sau-lơ (vị vua đầu tiên của Y-sơ-ra-ên), sứ đồ Phao-lô. Mặc dầu chi phái nầy lúc đầu theo giúp con của vua Sau-lơ là Ích-bô-sết để chống lại vua Ða-vít, (II Sa-mu-ên 2:8-10), nhưng về sau thì trở lại giúp nhà Ða-vít. Ðến khi đất nước bị chia đôi, họ vẫn trung thành với chi phái Giu-đa. Khải huyền 7:8 nói chi phái Bên-gia-min có 12.000 người được đóng ấn.

 

 



[1]    Lúc nầy các anh chưa nhận biết Giô-sép là tể tướng Ê-díp-tô.