8. A-se.
A-se có nghĩa là hạnh phúc. Ông là con thứ nhì của Xinh-ba,
nàng hầu của Lê-a. A-se có bốn con trai là Di-ma (Dim-na), Dích-và, Dích-vi,
Bê-ri-a và một con gái là Sê-rách (bà nầy là một trưởng tộc). Lúc ra khỏi xứ
Ê-díp-tô, chi phái nầy có 41.500 trai tráng; sau 40 năm đi trong đồng vắng, dân
số lên đến 53.400 người, lần tu bộ dưới đời vua Ða-vít chỉ còn lại 26.000 người
(I Sử-ký 7:40).
Chi phái nầy được đất tốt trên bờ biển Ðịa-trung-hải, giữa núi
Cạt-mên và Li-ban, họ chẳng phải khó công chinh phục vùng nầy nhưng chỉ xâm
nhập vào là được đất. Người A-se đã không đuổi các dân bản xứ mà lại sống lẫn
lộn với họ.
Gia-cốp đã chúc tiên tri cho A-se như sau: “Do nơi A-se có thực vật ngon, người sẽ cung cấp mỹ vị cho
các vua”, và Môi-se cũng chúc phước chi phái nầy: “Nguyện cho A-se được phước giữa các con trai Y-sơ-ra-ên,
được đẹp lòng anh em mình, và được dầm chơn mình trong dầu”. Những câu nầy thật đã được ứng nghiệm. Ðất rất phì
nhiêu, màu mỡ, có nhiều mỏ, lại được ở ngay bờ biển nên rất thuận tiện cho việc
buôn bán với người Phê-nê-xi. Chi phái A-se sống rất sung túc, nhưng cũng vì sự
sung túc nầy nên về sau họ không dám liều mình giúp đỡ hai chi phái Sa-bu-lôn
và Nép-ta-li tranh chiến với Si-sê-ra, quan thống lãnh đạo binh Ca-na-an với
chín trăm thiết xa (Các Quan Xét 5:17).
Vì quen với nếp sống sung sướng, người A-se đã trở thành ích
kỷ, dễ chán nản, không chịu được gian khổ, không dám hy sinh để giúp đỡ anh em
mình chống lại kẻ thù chung. Dân số chi phái về sau bị giảm rất nhiều, không
còn giá trị nữa, đến nỗi không có tên A-se trong số những người cai quản các
chi phái Y-sơ-ra-ên (I Sử ký 27:16-22). Ngoài bà tiên tri An-ne (Lu-ca 2:36),
không còn ai là người có danh tiếng thuộc dòng dõi nầy. Chi phái A-se đã dạy
cho chúng ta thấy rằng khi được phước nên cẩn thận kẻo bị cám dỗ mà sa ngã, và
thay vì làm sáng danh Chúa lại trở thành một gương xấu cho hậu thế.