6.  Nép-ta-li.

      Chúng ta biết rằng Ra-chên được Gia-cốp thương yêu hơn Lê-a. Nhưng khi Gia-cốp có người con thứ tư, Ra-chên đem nàng hầu của mình là Bi-la đến cùng Gia-cốp. Bi-la sanh cho Gia-cốp Ðan và Nép-ta-li. Nép-ta-li có nghĩa là đấu địch (Sáng thế ký 30:8). Ra-chên cho rằng: Tôi đã hết sức chống cự với chị tôi, và tôi được thắng.

      Khi đến Ê-díp-tô, Nép-ta-li có bốn con trai, khi rời Ê-díp-tô, chi phái nầy có đến 53.400 trai tráng. Lần tu bộ thứ hai, trước khi vượt qua sông Giô-đanh, chi phái nầy có 45.400 tráng niên trên 20 tuổi đánh trận được. Chi phái Nép-ta-li được chia cho phần đất phì nhiêu với phong cảnh đẹp đẽ phía Tây Bắc biển Ga-li-lê. Họ không đuổi tất cả dân Ca-na-an ra khỏi phần đất mình, mà lại chung sống với họ. Chi phái nầy đã chiến đấu một cách anh dũng đánh bại vua Gia-bin dưới sự lảnh đạo của nữ tiên tri Ðề-bô-ra và Ba-rắc (Các quan xét 5:18). Chi phái nầy cũng đã đáp lời kêu gọi của Ghê-đê-ôn và đánh bại dân Ma-đi-an (Các quan xét 6:35, 7:23).

      Trong thời đất nước chia đôi, vì ở vùng cực bắc, chi phái nầy bị vua Sy-ri là Bên-Ha-đát đánh chiếm. Sau đó bị Tiếc-la-Phi-lê-se, vua A-si-ri chinh phục và bắt dân làm phu tù, vua nầy đã cho dân ngoại vào ở trong xứ. Về sau, Ê-sai đã nói tiên tri rằng: đất Nép-ta-li, bên kia sông Giô-đanh[1] trong xứ Ga-li-lê của dân ngoại được vinh hiển, dân đi trong tối tăm đã thấy sự sáng lớn... vì có một con trẻ sanh cho chúng ta... Ngài được xưng là Ðấng Lạ Lùng, là Ðấng Mưu Luận, là Ðức Chúa Trời Quyền Năng, là Cha Ðời Ðời, là Chúa Bình An... Thật vậy Ðức Chúa Jêsus là sự sáng lớn, Ngài đã khởi đầu chức vụ tại xứ Ga-li-lê thuộc địa phận Nép-ta-li.

      Ðúng như lời chúc tiên tri của Gia-cốp, Nép-ta-li như nai bị nhốt trong chuồng, nhưng vì biết tranh đấu bằng cách nhờ cậy Chúa, nên đã được thoát và được tự do. Chi phái Nép-ta-li đã nhiều lần gan dạ chiến đấu bên cạnh anh em mình. Và mặc dầu bị gọi là xứ của dân ngoại, dân Nép-ta-li đã giang tay ra đón Chúa Jêsus trong khi dân thành Na-xa-rét chối bỏ Ngài (Ma-thi-ơ 4:12-16). Thật vậy, xứ Ghê-nê-xa-rết, thành Ca-bê-na-um, thành Bết-sai-đa, thành Cô-ra-xin là những nơi Chúa tới lui nhiều nhất trong thời gian Ngài thi hành chức vụ tại thế. Dân Nép-ta-li hưởng được phước lớn vì đã nghe lời Chúa Jêsus giảng dạy và chứng kiến nhiều phép lạ Ngài làm, nhờ đó mà nhiều người được cứu. Thật đúng như lời chúc tiên tri của Môi-se: Nép-ta-li hưởng ân huệ cho thỏa nguyện, và phước lành của Ðức Giê-hô-va cho đầy dẫy, chiếm được phương Tây và phương Nam.

 

 



[1]    Sông phía bắc đổ vào biển Ga-li-lê cũng có tên là sông Giô-đanh.