2. Si-mê-ôn.
Si-mê-ôn có nghĩa là “nghe biết”, là con thứ hai của Gia-cốp và Lê-a.
Si-mê-ôn có một em gái rất đẹp - tên là
Ði-na - bị Si-chem, hoàng tử Hê-tít, làm nhục. Ông cùng em trai là Lê-vi lập
mưu để các người Si-chem làm phép cắt bì[1], thừa lúc đó, giết tất cả các người nam
trong xứ nầy, đồng thời cướp các tài vật và bắt đàn bà cùng con trẻ làm nô lệ. Việc
đánh giết dân ngoại thời bấy giờ không phải là một trọng tội nhưng vì họ dùng
phép cắt bì để gạt dân Hê-tít cho nên Gia-cốp có nói tiên tri về dòng dõi của
hai người này sẽ bị rủa sả và tản lạc khắp nơi.
Khi đến Ê-díp tô, Si-mê-ôn có sáu con trai
do người vợ xứ Ca-na-an sanh. Khi tu bộ dân sự tại núi Si-na-i, chi phái
Si-mê-ôn có 59.300 trai tráng, ấy là chi phái đông vào hạng thứ ba khi ra khỏi
Ê-díp-tô, sau Giu-đa và Ðan. Lần tu bộ thứ nhì, thì dân số Si-mê-ôn giảm thiểu
rất nhiều, chỉ còn 22.200 người, trở thành chi phái có số dân ít nhất. Sự giảm
thiểu nầy là do việc thờ lạy hình tượng tại Phê-ô. Tội lỗi đã làm dân số
Si-mê-ôn giảm sút đến nỗi ở vừa đủ trong phần đất của Giu-đa. Lúc Môi-se chúc
phước cho dân sự trước khi qua đời, chi phái
nầy không được ông nhắc đến, có lẽ vì tội thờ lạy thần tượng của họ.
Khi Giô-suê chia đất, thì chi phái
Si-mê-ôn được các thành ở cực Nam, trong vòng phần đất của chi phái Giu-đa, làm
ứng nghiệm lời tiên tri của Gia-cốp trước khi qua đời.
Về sau, mặc dù chi phái nầy bị tản lạc,
lẩn lộn với chi phái Giu-đa và biến mất, họ cũng được tiên tri Ê-xê-chi-ên nhắc
đến trong nước Y-sơ-ra-ên mới[2] và Khải huyền cũng nói chi phái nầy có
12.000 người được đóng ấn.
[1] Phép cắt bì là một lễ rất quan
trọng, nó tượng trưng cho sự giao ước của Ðức Chúa Trời với dân Ngài, kể cả
người ngoại. Từ khi lập giao ước với Áp-ra-ham, Ðức Chúa Trời truyền dạy dân
Ngài và người ngoại ban trong nhà làm phép cắt bì (Sáng thế ký 17: 10-12). Xuất
Ê-díp-tô ký 12:48-49 cho biết khi khách ngoại ban chịu phép cắt bì, họ có thể
dự lễ Vượt qua, được hưởng quyền lợi của tuyển dân.
[2] Ê-xê-chi-ên đoạn 48 nói về sự chia
đất mới: Về phía bắc của xứ là các phần đất thuộc chi phái Ðan, A-se,
Nép-ta-li, Ma-na-se, Ép-ra-im, Ru-bên và Giu-đa. Chính giữa là phần đất thánh
dành cho các thầy tế lễ (nơi thánh của Ðức Giê-hô-va sẽ ở chính giữa), cho
người Lê-vi, cho vua và thành phố. Về phía nam là phần đất thuộc chi phái
Bên-gia-min, Si-mê-ôn, Y-sa-ca, Sa-bu-lôn và Gát. Thành phố hay thành
Giê-ru-sa-lem mới được gọi là thành "Ðức Giê-hô-va ở đó" gồm 12 cửa
mang tên 12 người con của Gia-cốp.