Xin Giữ Niềm Tin

 

 

Nhớ là để gặp trong mơ

Quên là để được tự do giữa đời

Nếu thiên đàng đă xa khơi

Cũng v́ ch́a khóa đánh rơi mất rồi

Buồn đau che bởi nụ cười

Ḷng bi thương hăy nói lời lạc quan

Đất cằn kết hiệp Nàng Xuân

Ngh́n hoa sinh nở vườn trần ngát hương

Xa nhau cho đậm niềm thương

V́ gần nhau sẽ bớt vương vấn nhiều

Ở đây không bến Phong kiều

Mà sao khắc khoải như chiều xa xưa

Ngày đi nào có tiễn đưa

Nên nhiều xáo trộn tâm tư loạn cuồng

Mộng đời tựa ánh trăng suông

Th́ đem dục vọng gửi luồng mây bay

Lữ hành một chuyến qua đây

Hành trang thiên lư đôi tay có ǵ

Cúi đầu chân bước mỏi mê

Mang mang trường hận bóng quê u-sầu.

 

Bạn đời ơi! đi về đâu?

Niềm tin xin giữ thâm sâu đáy hồn

Đại dương chưa dứt sóng cồn

Tang thương c̣n vọng nỗi hờn bờ xa

Giă từ nhé bến ngày qua

Bến trời rồi sẽ xóa nḥa thương đau.

 

 

4-1978