Triều Tịch

 

 

Lâu rồi vứt bút vùi thơ

Thư trang khép kín lạnh mùa cô liêu

Não cân nhọc đã đến điều

Vơi đầy giọt lệ theo triều đại dương

Ớ nầy trăm thảm nghìn thương

Lữa linh hãy đốt cả xương thịt này

Cho hồn nương khói cùng bay

Qua trời thanh diệu ngất say hương huyền

Bóng đêm nặng phủ đôi miền

Thì nằm trong lụa cũng nghiêng ngữa sầu

Bão giông cuồng nộ còn lâu

Tráng sao khỏi cảnh nát nhầu ruột gan

Hận mình đây lệ chưa tan

Lò thơ chẳng sưởi nổi hàn quê hương

 

Chiều hoang gió lộng mười phương

Bỗng nghe tim nhói buồn vương quá nhiều

Niềm đau xin gửi Chúa yêu

Qua cơn triều tịch thoát phiêu cỏi ngoài.