Thư Hồi Âm

 

 

Gửi em D.

 

Thư em đến, vẽ một trời đau khổ

Lệ khôn cầm, anh đã khóc em ơi!

Quê ta đó vẫn nằm trong lửa đỏ

Đường về đâu chưa thấy bóng mặt trời!

 

Hội thánh ta nhiều nơi chiên tản lạc

Lời Kinh cầu sao chứa chất niềm đau

Ấu thơ mất nụ cười, im tiếng hát

Tuổi thanh xuân theo nắng xế úa màu!

 

Bi thương quá! Gia đình ta đói khổ

Gạo chẳng đủ ăn, quần áo chẳng lành

Đau thiếu thuốc, mẹ già như lá úa

Em tù đày, đứa Bắc Việt, đứa rừng xanh.

 

Thay anh, em trả dùm phần nợ hiếu

Những ngày anh lưu lạc ở bên trời

Thoát tù ngục mà buồn em nặng trĩu

Ôm hận dài non nước khổ chưa vơi!

 

Thư em viết: Tương lai là cái cuốc

Là công dân tủi cực tháng năm dài

Trong sợ sệt, lo âu, tim nhức buốt

Đời chìm sâu trong biển rộng độc tài!

 

Đặt niềm tin nơi tình yêu Cứu Chúa

Em liều đi tay trắng giữa ba đào

Mong ước có một ngày về đất tổ

Trong mừng vui chúc tạ Đức Muôn Cao.

 

Cảm thông rồi. Đây lời thơ bỏ ngỏ

Với chút tình ruột thịt mến yêu em

Dù cách biệt nghìn trùng đây với đó

Dưới chân Ngài thương nhớ mặn nồng thêm.

 

 

3-1978