Niềm Đau
Mênh mang khói tỏa phương này
Bên kia biển lớn mưa bay phương nào?
Quê nhà sông có dâng cao?
Mà lòng đây tựa sóng xao trập trùng
Ôi chiêm bao chuyện trùng phùng
Nhân sinh gió thoảng, mịt mùng thời gian
Đường xa bóng tối chưa tan
Đêm dài thao thức buồn chan chứa buồn
Cầm bằng đã vĩnh biệt luôn
Kiếp lưu đày chẳng về nguồn nữa đâu
Niềm đau bạc trắng mái đầu
Hồn đau nguyện Đấng Nhiệm Mầu vuốt ve.
7-76