Nhớ Thương

 

 

Tôi ra đi giữa ngày bốc lửa

Rền tiếng đạn bom, lan tràn sóng đỏ

Cuối xuân sang hạ phương Nam

Biển giận cuồng, biển thét, biển gầm

Mẹ cha tôi quê nhà thấp thỏm

Mùa mới sang nhanh bất ngờ quá sớm

Bước tản cư trong giấc kinh hoàng

Trăm ngàn người vứt lại sau lưng

Cơ nghiệp nước mắt mồ hôi thôi bỏ hết

Chẳng kịp giả từ bà con thân thiết

Trên bền bồng sóng biếc trôi về đâu

Cánh phượng hoàng vổ mạnh giữa đêm sâu.

 

Rồi đất lạ dừng chân trong nỗi sợ

Tôi tự hỏi: Phải chăng đây đất Hứa

Và ngồi mơ hoa phượng nở phương trời

Nghe lòng mình rũ rượi buồn chơi vơi

Quá đột ngột tang thương không biết trước

 

Kể từ ấy, tôi làm người vong quốc

Hận Đồ-Bàn phút chốc dậy thâm tâm

Ôi nhớ, ôi thương! nước mắt khôn cầm

Thân ở đây mà hồn bên kia biển nắng

Cõi thế hư không, phù vân, mộng trắng

Giờ súng im là phút phải chia xa

Thanh bình về chẳng được hát hòa ca

Hơi gió âm u chan niềm chua xót

Đâu bóng quê yêu, suối trong, trái ngọt?

 

Nay đã tàn thu, hơi lạnh qua lòng

Mùa Giáng sinh giục giã gọi mùa đông

Tôi thả hồn về vấn vương quê cũ

Bao kỷ niệm hiện dần trong trí nhớ

Đêm Nô-ên dìu dặt nhạc thiên đàng

Từ thánh đường lảnh lót điệu ca vang.

Ôi Giê-xu! Ngài đã từng đau khổ

Thảm cảnh đêm trường lạnh run máng cỏ

Vừa chào đời đã trải kiếp phong sương

Cũng phiêu bồng xa cách chốn quê hương

Nơi đất khách Ngài làm người tỵ nạn.

 

Chúa yêu ơi! Cùng chung niềm thông cảm

Phút giây nầy xin nắm chặt tay con

Hơi thở Ngài sưởi ấm lòng héo hon.

Áp mái tóc phong trần vào ngực Chúa

Con thấy cả một trời mai hoa nở.

 

 

12-75