Nhớ Ngày Ra Đi . . .

 

 

Bao năm cách biệt miền quê củ

Thương nhớ dâng cao ngập cả hồn

Ác mộng đ̣i cơn lay giấc ngủ

Ngày về mù mịt giữa hoàng hôn.

 

Buổi ấy ra đi chẳng tạ từ

Trên đường trôi nổi nặng sầu tư

Cắn môi nén chặt niềm u uất

Quặn thắt tâm can dáng dật dờ.

 

Bỏ lại sau lưng nửa mảnh đời

Đất nước người thân giữa ngậm ngùi

Cũng muốn quên đi ngày tháng cũ

Nhưng sao lệ đắng chẳng ngừng rơi!

 

Tang thương là luật từ thiên cổ

Ngăn chận làm sao được bóng đêm

Qua bao mất mát cùng tan vỡ

Quyết giữ ḷng yêu Chúa trọn niềm.

 

Ân t́nh Đấng Christ rộng mênh mông

Trời đất dầu qua chẳng chuyển gịng

Chúa yêu Chúa cứu hồn đau khổ

Bóng tối rồi tan, sẽ nắng hồng.

 

Chúa thuộc về tôi, tôi thuộc Ngài

Ḷng không lo sợ buổi tương lai

Buồn theo gió thoảng, niềm vui đến

Bên Chiúa cùng đi suốt dặm dài.

 

 

24-4-1977