|
|
|
Nắng Đỏ
Giờ đây Chỉ còn có mùa nắng đỏ Ôi nắng đỏ mênh mông như biển máu Phủ tràn quê hương tôi yêu dấu
Nắng ngập công trường thủy lợi Lâm nông trường và cả sa trường Nắng tràn ruộng đồng khô cằn Nắng cháy Trường sơn vách đá cách ngăn Suốt nghìn dặm dài nước non Nam Bắc Nắng khét nồng mùi huyết lệ Hút khô sinh lực lê dân cả cụ già em bé nhựa sống cỏ cây Nắng làm chết khát bên sông khô cạn Nắng bốc hơi biển cả vơi đầy Ôi nắng đỏ Hiện thân hung thần man dã Bủa lưới vây quanh đổ ập trên đầu mười phương thiên hạ Nắng thui lòa đôi mắt mất thần Kể từ tháng Hạ năm xưa Nắng đốt sạm má hồng tươi của những mẹ những chị dãi dầu vất vả ngược xuôi Nắng cày thêm vết nhăn trên trán ưu tư của những người cha, người anh suốt đời còng lưng lao động mà dạ dày cơm đói từ lâu
Ôi màu xanh, màu xanh đâu? Màu xanh dịu hiền của những ngày thuận hòa mưa nắng? Mà chỉ còn đây màu nắng lửa bao la giữa cuộc đời tay trắng Ôi nắng lửa diêm sinh Đã lâu rồi khơi dậy hờn căm uất hận Thiêu cháy bao nguồn hi vọng Dập tắt nhạc chim ngàn suối reo thơ mộng Còn gì đâu? Còn gì đâu? Xương trắng phơi tràn đồng, bãi vắng, rừng sâu Nắng hung tàn tỏa cao mùi tử khí Ngộp thở hồn đau không thuốc trị!
Quì đây, trên bờ đại dương sóng vỗ xa vời Tôi quì đợi đã lâu rồi Ngóng về quê hương cháy nắng Cổ nghẹn ngào khô đắng Với niềm đau ray rứt trọn tâm tư Với đức tin bé nhỏ tôi nguyện cầu Đấng Cao Xanh, Đức Nhiệm Mầu Nhủ lòng thương cứu vớt Dân tộc tôi đang dìm trong nắng lửa điêu tàn
Đồng bào ơi! Đạo hữu ơi! Hãy cùng tôi dâng lời khẩn đảo Như Ê-li xưa cùng đồng đạo Trên đỉnh núi Cạt-mên Ta hãy chờ một cụm mây nhỏ từ cửa trời yêu thương Trôi về miền cố thổ Đem mưa rào ân điển hồi sinh.
9-79 |