Mượn Cuộc Đời

 

 

Chúa đã cho con mượn cuộc đời

Với ngày sầu thảm, phút vui tươi

Bốn mùa, nhật nguyệt, trời non nước

Mượn kẻ thân yêu, tiếng khóc cười.

 

Gióp tự ngày xưa khẳng định rồi

Dẫy đầy khốn khổ kiếp con người (1)

Thuyền hồn trên biển trần vô hạn

Chẳng thể luôn buồm thuận gió xuôi.

 

Con chẳng cầu xin được gối đầu

Trên nền nhung lụa của sang giầu

Để nhìn trời biếc không mây vẩn

Tránh thoát mưa giông, nắng dãi dầu.

 

Đã quyết cùng đi với Chúa yêu

Dù cho nghịch cảnh trải qua nhiều

sức thiêng thêm mạnh, chân thêm vững

Mắt hướng quê Cha giữa bóng chiều.

 

Sẽ đến một ngày đem trả hết

Những gì mượn tạm ở dương gian

Có ai giữ được từ thiên cổ

Của cải phù du, bóng dáng thân?

 

Tay trắng sẽ về với trắng tay

Lìa đời trả sạch nợ từng vay

Niềm vui thiên quốc là miên viễn

Thì luyến lưu chi cõi tạm nầy!

 

(1) Gióp 14:1

 

3-77