Mùa Xuân Thanh Sảng

 

 

Ôi thiên nhiên với bốn mùa luân chuyển

Cỏ hoa sông núi phơi trải muôn màu

Xe nhật nguyệt lăn tròn vòng bất biến

Cùng thời gian nào biết chuyện u sầu.

 

Trước vũ trụ ta rùng mình run sợ

Thân phận người hạt bụi giữa hư vô

“Người là chi mà Chúa hằng tưởng nhớ?” (*)

Tình Chúa yêu ta nào có bến bờ.

 

Phù sinh đấy nhưng linh hồn Chúa quí

Cả trần gian đâu đánh đổi được nào (**)

Nhưng tội lỗi dìm đời trong khổ lụy

Đường chênh vênh, gánh nặng, bước lao đao.

 

Ta thắc mắc giữa hành trình vất vả

Sao thảm sầu còn tràn ngập nhân gian?

Quá khứ qua mà tủi hờn chưa rã?

Tương lai nào hứa hẹn đẹp vinh quang?

 

Ôi lạy Chúa!

Xin dìu con vào mùa xuân thanh sảng

Có tình Ngài xoa dịu nỗi đau đời

Lữa thần hãy đốt cao chân lý sáng

Đem nguồn vui hy vọng đặt vành môi.

 

Hồn tê điếng sau bao ngày trôi nổi

Phương trời nào cũng thấy mây buồn vương!

Tâm dằn vật, con xin quỳ sám hối

Đặt niềm tin nơi Cứu Chúa yêu thương.

 

 

(*) Gióp 7:17

(**) Mác 8:36-37