Mặt Người Thương
Ngồi nghe tàn rụi tháng ngày
Ngơ về quê mẹ rêu dày vách ngăn
Từ khuya tắt lịm gió trăng
Tôi như chim lạc lưới giăng bốn bề
Nữa chừng sực tỉnh cơn mê
Đồng hoang trần thế lạnh tê tái hồn
Phế hưng bao lớp sóng cồn
Bi thương uất hận dập dồn về đâu
Ngày vui hạnh phúc qua mau
Biết bao triều tịch biết bao ai hoài
Hoa nào chẳng buổi tàn phai
Hoan ca nào chẳng tiếp bài biệt ly
Hư không, giữ lại được ǵ
Nắm chân lư ấy, mạnh đi giữa đời
Dầu qua lửa bỏng nước sôi
Giê-xu bước trước, bước tôi sau Ngài
Gian nan thử thách c̣n dài
Mặt Người Thương vẫn sáng hoài trong tâm
Ôi nguồn an ủi ngàn năm
Trọn giao tay Chúa hồn thân lạc loài.
6-3-78