Mái Sầu

 

 

Một kiếp phong sương, nửa mái sầu

Đường trần vô định biết về đâu

T́nh nhà cố nén qua năm tháng

Hận nước đành ôm đến bạc đầu

Dẫu muốn quên đi niềm ly tán

Mà ḷng c̣n nặng vết thương sâu

Bạn ơi! Chờ nhé ngày thiên quốc

Nắng mới bừng lên rực rỡ mầu.

 

6-76