Ly Ca

 

 

Biết nhau từ mãi ngàn xưa

Giờ đây phiêu bạc mượn thư bắc cầu

Quê người, quê mẹ còn đâu

Trời xanh xanh thẵm, biển sâu sâu chìm

Đã đành biệt dấu chân chim

Cớ sao vẫn đập nhịp tim rã rời

Chiều nao ngồi ngó mây trôi

Nghe hồn mình cũng chơi vơi bềnh bồng

Đâu rồi đất Việt xuân hồng

Cây đa bến củ nhớ không bạn mình?

Thuyền ơi! Từ độ linh đinh

Gặp nhau chẳng gặp gửi tình vào thơ

Nhớ nhung mãi nhớ nhung hờ

Mái phong sương đã không chờ thời gian

Còn gì ngoài chuyện ly tan

Mảnh đời góp lại ngút ngàn thương đau

Đất tròn nhưng cứ xa nhau

Phong yên đã tắt còn chau đôi mày

Sống đời là phải đắng cay

Phiêu linh là chẳng có ngày hồi lai

Bao năm qua bóng ngã dài

Tâm tư đồng vọng mãi bài ly ca

 

Biển hồn dao động phong ba

Chim ngàn mất tổ thiết tha kêu buồn

Lệ sầu xin để mạch tuôn

Tâm sầu khơi động một nguồn thơ đen

Ngoài kia đã tắt ánh đèn

Nhắm đôi mắt ướt làm quen đêm trường

Ớ này hỡi bạn tha phương

Niềm riêng hãy đón đừng vương ngậm ngùi

Xin chia nhau chút ngọt bùi

Lòng đau nhích lại gượng vui tháng ngày

Cõi trần Chúa vẫn còn đây

Trong phong ba có Bàn Tay phép quyền

Thì dù nghìn cảnh truân chuyên

Hướng về bến ấy con thuyền cứ đi

Mong quên chuyện cũ phân kỳ

Thiên hà hẹn gặp còn gì vui hơn?