Lời Người Ở Lại
Hết lâu rồi những nguyệt tuần
Tóc lên ngọn bạc, trán thuần vết nhăn
Cõi ngoài cách biệt người thân
Buỗn lao lư dạ, tần ngần nay xưa
Nhớ thương biển chứa không vừa
Sóng hờn gọi mãi lời thưa tuyệt mù
Ngững đẫu trời rộng âm u
Cúi đầu tai nhói tiếng thù thét vang
Năm năn chưa dứt bàng hoàng
Đoàn viên mộng nhỏ bèo tan buổi đầu
Quê nghèo gục ngã ngàn lau
Bờ kinh bãi lác nhìn nhau ngậm ngùi
Nỗi sầu đằng đẵng không nguôi
Miếng khoai từng nghẹn giữa mùi máu tanh
Quên ư? Sao nở quên đành
Xót thương trên giấy dỗ dành được đâu
Đói cơm rách áo còn lâu
Óc cam chịu ép khuôn mầu ngoại lai
Bao đêm trắng nỗi hận dài
Nghiêng tai giữa tối vẳng bài phân ly
Tử sinh thì cũng một kỳ
Uất căm chế độ phải ghì đáy tim.
Bão đời tản lạc cánh chim
Gió nghìn phương vẫn chưa im giữa chiều
Hồn đau gửi trọn Chúa Yêu
Đường trần tâm nguyện Ngài dìu bước chân.
1-80