Khôn Nguôi
Cây muốn lặng, gió chẳng dừng
Muốn quên mà chẳng dửng dưng được nào
Sầu xưa lẩn quất chiêm bao
Tháng năm chồng chất càng cao tủi hờn
Đảo hồn hoang vắng cô đơn
Giữa vùng gió bảo chập chờn bóng đêm
Quê hương mờ mịt cánh chim
Chúa ơi có thấu nổi niềm xót xa
Trũng đời còn phải bước qua
Không gian còn vọng khúc ca đoạn trường
Lao lung cay khổ đau thương
Thời gian đã hết là phương thuốc thần.
Chiều nay tìm Chúa đến gần
Cõi lòng tê điếng xin dâng nỗi buồn.
3-79