Hát Giữa Đêm

 

 

Mong cho quên dĩ vãng đời

Biển thời gian rộng, khung trời cố hương

Kể từ chia biệt đôi đường

Đau thương chất ngất một phương lửa hồng

Mong cho quên kiếp bềnh bồng

Non xanh thôi cũng đừng mong nước về

Bao năm tao loạn não nề

Còn gì? Cát bụi bốn bề bủa giăng

Mong cho quên hẳn vầng trăng

Chứng bao kỷ niệm đất bằng phong ba

Để còn hát khúc hoan ca

Tiếng thơ tụng Chúa giữa sa mạc dài

Hát rằng: dù khổ trần ai

Bóng đêm dằng dặc, tương lai mịt mù

Dù đời chưa dứt oán thù

Trong Ngài xin được ẩn cư hồn mình

Để còn đón đợi bình minh

Giọt sương ân điển thắm tình Chúa yêu.