Đường Xưa

 

 

Đường xưa lá đỗ mờ nhân ảnh

Hồn đuối giòng trăng lạnh cuối bờ

Vô vọng đau thương đời vắng quạnh

Héo hắt ngày qua ước mộng hờ.

 

Gió đuổi mây bay gió vật vờ

Bóng chiều còn đọng giữa hoang sơ

Du hành một chuyến miền hư ảo

Nặng gánh trần căn tóc bạc phơ.

 

Lầm lũi lang thang nẽo khổ đời

Tiếng hờn lạc lõng giữa trùng khơi

Nồi đau thế sự sầu quê mẹ

Hận lớn đành chôn uất nghẹn lời.

 

Hỡi ơi Cứu Chúa, Đức Yêu Thương

Xin gội tâm con sạch bụi đường

Như giọt sương mai, bao lệ đắng

Sẽ dần tan biến dưới chiêu dương.