Đỉnh Đau Thương

 

 

Chúa ơi!

Con muốn Chúa dắt con đi

Suốt quãng đường dài thập tự

Dù nắng cháy mưa dầu

Đến chân cây gỗ u sầu

Đến đỉnh đồi Gô-tha ngã nghiệt

 

Ôi Giê-xu! Có bao giờ con trải biết

Niềm cô đơn quạnh quẽ tột cùng

Đại dương buồn tràn ngập cõi lòng

Nghe tan chảy hồn linh từng giọt huyết

 

Ôi chén đắng chia cùng ai bạn thiết?

Đâu một lời an ủi giữa đêm khuya

Ghết-sê-ma-nê! Ghết-sê-ma-nê!

Ngập cỏ đắng, đá trơ lỳ, không xúc động

Có bạn đó mà canh trường lẻ bóng

Ngủ mê rồi! Ai chung nguyện một giờ

Đường diễn hành máu chảy, bước bơ phờ

Mà Núi Sọ là đỉnh cao thống khổ

 

Hỡi Chúa Thánh! Làm sao con thấu rõ

Nỗi đớn đau thêm nhục nhã trăm bề

Khi đôi vai rỉ máu gánh nặng nề

Tội nhân loại từ muôn xưa chồng chất

Trời đang nắng bổng tối tăm khắp đất

Vầng thái dương lẩn khuất giữa mây mù

Phụ thân Ngài cũng ngoảnh mặt làm nhơ

Trước thảm cảnh cực hình trên cây gỗ

Gai, đinh sắt xuyên sâu cho máu đổ

Cho niềm đau tột độ bật thành lời:

"Đức Chúa Trời ơi! Sao Ngài lìa bỏ tôi?"

Tiếng xé ruột trước phút hồn lìa xác.

 

Rồi huyệt tối thân vàng đem ký thác

Xuống vực sâu âm phủ trọn ba ngày

Tử thần ơi! Người thua trận rồi đây!

Quyền bóng tối diệt tan, trời lại sáng

 

Chúa sống lại! Ngài oai hùng đắc thắng

Đem niềm tin cho kẻ mất lòng tin

Ban nguồn vui, nguồn sống mạnh vô biên

Cho thế giới đang đi vào tuyệt vọng.

 

Chúa yêu ơi! Xin giữ lòng con nóng bỏng

Lửa tin yêu cháy sáng buổi dương trần

Để trọn đời theo Chúa chẳng phân vân

Dù tử địa, nghìn gian lao thử thách

Dù đau khổ hay bần hàn đói rách

Vẫn trong tim hình ảnh Chúa yêu thương

Vẫn trông chờ trên đó một quê hương

Giòng lệ thảm sẽ được Ngài lau ráo.