Cảm Thông
Thi-Thiên 137
Có những buổi nh́n không gian vô tận
Hồn phiêu bồng cho quên bớt sầu tư
Tháng ngày đó sao u hoài uất hận
Đâu chân trời giới-hạn thực và hư?
T́m an ủi qua thiên nhiên mở rộng
Chúa sẵn dành rừng núi đại dương xanh
Quên đôi phút mảnh h́nh hài chiếc bóng
Những vết đau quê mẹ vẫn chưa lành!
Như Do-Thái bên sông hờn cố quốc
Đờn cầm treo dương liễu đến bao giờ?
Sao bảo hát bài ca trong tiếng khóc?
Sao bao cười trong nhạc lá đong đưa?
Sáng nắng chiều mưa hững hờ mây nước
Ḷng ta đâu là gỗ đá vô t́nh
Ta đă uống ngày đi ly mộc dược
Biết niềm đau êm ái cũng phù sinh.
Nên dạo khúc nhạc ḷng người viễn xứ
Tịch dương sầu ly cách chửa nguôi ngoai
Thuyền bơ vơ chở nặng buồn nghẹn ứ
Gịng thời gian trôi nhẹ tháng năm dài.
Hiểu ta nhé! bạn phong trần cùng hội
Vui được nào khi quê cũ đang đau
Dù ta sống an lành trên đất mới
Trái tim c̣n đập nhịp nhớ thương nhau.
9-76